01737nam a2200277 a 450000500170000000800200001704100080003724500260004526000160007126000280008726000200011552008890013565000310102465000300105565000500108565000550113570000360119071000320122677300260125877300090128477300110129377300360130491100320134099900170137295200700138920260119071105.02023-09-08 10:31:12 avie aNói quá nhiều aSài Gòn bNhà sách Tin Lành cTháng 7, 1974 aĐôi khi những người nhút nhát thường ngồi rất im lặng, và chúng ta có thể gúip họ thật sự nếu chúng ta chấm dứt nói, quay sang những người yên-lặng, khuyến khích họ góp phần trong cuộc thảo luận. «Hãy để cho kẻ khác khen-ngợi con, miệng con chẳng nên làm» (Châm- ngôn 27:2). Chúng ta hãy cần thận đừng chỉ nói về mình, về những hoạt động của mình, công việc riêng của mình, sở thích riêng của mình. Một ý-kiến hay là thỉnh thoảng chúng ta nên để ý kiểm-thảo chúng ta đã nói chuyện với người khác về ai và về những gì – Tôi đã thật sự nói về chính mình nhiều hay ít? aBài giảng --Tin Lành aTin lành -- Tạp chí aTin Lành -- Tạp chí -- Dưỡng linh aTin Lành -- Tạp chí -- Giảng và Sống aSố 85 (Tháng Bảy), 1974 aThánh Kinh Nguyệt San dGiảng và Sống g1974 htr. 15 rSố 85 (Tháng Bảy), 1974 aNguyễn Phúc Duy Tân c11908d11908 00104070aTVCDbTVCDd2026-01-20g0.00l0pTVCD-11908v0.00yBK