01875nam a2200301 a 450000500170000000800200001704100080003710000230004524500440006824500230011226000160013526000280015126000210017952009080020065000320110865000300114065000500117065000550122070000490127571000320132477300260135677300090138277300140139177300490140591100320145499900170148695200700150320260119071106.02023-09-08 11:15:30 avie aSanders, J. Oswald aSự cầu nguyện linh ứng. cSanders, J. Oswald aSài Gòn bNhà sách Tin Lành cTháng 11, 1974 aCầu nguyện là một nghịch lý. Không có một công tác thuộc linh nào lại hòa lẫn phần phức tạp với phần giản dị như nó. Cầu nguyện là lối nói đơn giản nhất mà môi miệng một đứa trẻ có thề tập thử, tuy nhiên, những lời thở than cao thượng hơn hết của nó cũng có thể đạt đến Đấng Uy-nghiêm trên trời. Cầu nguyện thích hợp với vị triết gia lão thành, lẫn một đứa trẻ nhỏ. Nó bộc lộ sự yên nghỉ của đức tin lẫn cuộc chiến đấu của đức tin. Nó là một cơn hấp hối, và là một cơn vui sướng cực độ. Nó có tính cách đầu phục dầu vẫn có tính cách quấy rầy. aBài giảng -- Tin Lành aTin lành -- Tạp chí aTin Lành -- Tạp chí -- Dưỡng linh aTin Lành -- Tạp chí -- Giảng và Sống aSố 89 (Tháng Mười Một), 1974 aThánh Kinh Nguyệt San dGiảng và Sống g1974 htr. 15-18 rSố 89 (Tháng Mười Một), 1974 aNguyễn Phúc Duy Tân c11924d11924 00104070aTVCDbTVCDd2026-01-20g0.00l0pTVCD-11924v0.00yBK