000 02265nam a2200325 a 4500
005 20260119065849.0
008 2021-05-06 12:30:26
020 _a9786049766077
020 _c66000
040 _cThư Viện Cơ Đốc
041 _avie
082 _a895.6344
082 _bY31-K22
100 _aYasunari Kawabata
245 _aHồ
245 _cKawabata Yasunari
260 _aHà Nội
260 _bVăn Học
260 _c2019
300 _a168tr.
300 _bBìa mềm hình minh họa
300 _c14x20,5cm
520 _aEm đã bao giờ bắt gặp cảm giác đó chưa? Cái cảm giác: Ôi! Thật tiếc, chỉ một lần lướt qua nhau rồi mãi mãi cách xa. Anh thì bắt gặp nhiều lắm. Con người này sao mà khiến ta yêu mến quá chừng, cô gái này sao mà xinh đẹp quá chừng, trên đời không thể có kẻ thứ hai hút hồn ta đến vậy, ta tình cờ sượt qua người ấy trên đường, hoặc ngồi gần người ấy trong rạp hát, hoặc cùng bước xuống bậc thang lúc rời khỏi khán phòng sau một buổi hòa nhạc rồi cứ thế cách xa mà chẳng thể bắt gặp lần thứ hai trong đời. Dẫu là như thế, song ta chẳng thể níu chân một kẻ không quen để bắt chuyện. Đời là vậy ư? Những lúc ấy, anh buồn muốn chết, và trở nên như kẻ mất hồn. Muốn bám theo người ấy đến cùng trời mà không được. Bởi nếu muốn bám theo đến cùng trời, thì chỉ còn cách giết chết người ấy mà thôi.” “Ánh sáng lập lòe của chiếc lồng đom đóm đung đưa bên hông người thiếu nữ, ngọn lửa từ đám cháy đêm ở bờ bên kia in bóng xuống hồ. Tất cả phản chiếu trong đôi mắt tràn đầy những vọng niệm của Momoi Gimpei, gã đàn ông kỳ quái. Một thế giới truyện ma mị mà rào cảo của hiện thực đã hoàn toàn bị tước bỏ.”
650 _aVăn học thế giới
650 _aVăn học Nhật Bản
650 _aTiểu thuyết
700 _aUyên Thiểm
856 4 _uhttps://data.thuviencodoc.org/books/1296/ho.jpg
_yCover Image
911 _aImport
999 _c1293
_d1293