000 01849nam a2200313 a 4500
005 20260119065853.0
008 2021-05-06 12:31:13
020 _a9786041142299
020 _c58000
040 _cThư Viện Cơ Đốc
041 _avie
082 _a895.92284
082 _bN573-N57
100 _aNguyễn Vĩnh Nguyên
245 _aVới Đà Lạt ai cũng là lữ khách
245 _cNguyễn Vĩnh Nguyên
260 _aTp. Hồ Chí Minh
260 _bTrẻ
260 _c2019
300 _a158tr.
300 _bBìa mềm hình minh họa
300 _c13x20cm
520 _aTập tản văn gồm 23 tản văn là những hoài niệm và cảm nhận về Đà Lạt. Đà Lạt là sương mù, là rong rêu, là những phận người lặng lẽ nhưng không kém phần mãnh liệt. Đà Lạt đã ăn sâu vào tâm hồn tác giả như một ám ảnh không thể trục xuất ra khỏi đầu và ra khỏi trái tim. `Có những ngày như thế, đồng tử thèm bức xạ, thèm mù sương, thèm cái quạnh quẽ của cảnh sắc. Cơn thèm muốn quắt quay của tên nghiện thâm niên buông thả cuộc đời, có lẽ cũng chỉ đến mức như vậy. Bắt đầu từ việc ánh nhìn đờ đẫn mỏi mệt vươn ra, dõi tìm trong ngõ ngách đời sống một chút bàng bạc, một chút sương khói hẫng hiu hư vô và tự lừa mị rằng đó là sương khói thật, đó là khung cảnh núi đồi thật, để chỉ cần khép mắt lại thôi, là Đà Lạt ùa về, ngập tràn khắp nẻo mộng`.
650 _aVăn học Việt Nam
650 _aĐà Lạt mộng mơ
650 _aTản văn
856 4 _uhttps://data.thuviencodoc.org/books/1352/1352/voi-da-lat-ai-cung-la-lu-khach.jpg
_yCover Image
911 _aImport
999 _c1349
_d1349