000 02296nam a2200325 a 4500
005 20260119071327.0
008 2024-03-27 14:46:33
020 _a9786049822193
020 _c79000
041 _avie
082 _a895.92234
082 _bN573-T87
100 _aNguyễn Trường
100 _eTác Giả
245 _aKhai Khẩu
245 _bTập Truyện Ngắn
245 _cNguyễn Trường
260 _aHà Nội
260 _bThanh Niên
260 _c2019
300 _a213tr.
300 _bbìa mềm, hình minh họa
300 _c13x20cm
520 _aTruyện ngắn Nguyễn Trường có hấp lực, theo tôi, còn nhờ vào những tình huống truyện điển hình (đôi lúc nghẹt thở). Đêm chiến tranh là một ví dụ điển hình. Nó là một câu chuyện, một trường hợp, một “ca” tâm lý xảy ra trong chiến tranh giữa một anh lính Giải phóng (Bằng) và một “người tù binh” (sỹ quan cấp chỉ huy) của quân đội Việt Nam Cộng hòa. Đi trong đêm mưa, lại rơi vào bãi mìn do du kích cài, tình thế thật như cưỡi trên lưng cọp. Không may cho tù binh bị vướng mìn, bị thương nhẹ ở chân. Và chính Bằng cũng bị thương vào vai phải. Trên cánh đồng đêm đầy chết chóc chỉ có hai người. Bằng quyết định cởi trói cho tù binh và nhờ anh ta băng bó cho mình. Tình huống khiến hai người vốn ở hai chiến tuyến nay “Gã nghĩ đúng. Gã cần có Bằng cũng như bây giờ Bằng cần có gã. Hai người không giúp nhau lúc này thì cả hai cùng chết”. Trong chiến tranh những tình huống như thế không hiếm. Nhưng khi đi vào văn chương thì cái nhìn và cách viết của nhà văn mới thực sự quan trọng – nhà văn viết dưới ánh sáng nào? Cuối cùng thì cả hai người lính (dù ở phía nào) thì cũng đều là con người...
650 _aVăn học Việt Nam -- Văn học hiện đại -- Truyện ngắn
650 _aVăn học Việt Nam -- Truyện ngắn
856 4 _uhttps://data.thuviencodoc.org/books/14102/khai-khau.png
_yCover Image
911 _aTrương Trung Tín
957 _a230818 PCT
999 _c13953
_d13953