000 01638nam a2200277 a 4500
005 20260119065811.0
008 2021-05-06 12:23:36
020 _c90000
040 _cThư Viện Cơ Đốc
041 _avie
082 _a895.922 14
082 _bN573-H23
100 _aNguyễn Ngọc Hạnh
245 _aPhơi Cơn Mưa Lên Chiều
245 _cNguyễn Ngọc Hạnh
260 _aHà Nội
260 _bHội Nhà văn
260 _c2018
300 _a139tr.
300 _bBìa mềm hình minh họa
300 _c13x20,3cm
520 _a“Phơi cơn mưa lên chiều” là sự chuyển động, là dòng chảy, là sự dạt trôi, đôi khi lạc trôi. Tất cả các câu thơ, bài thơ đều chuyển động… Thơ của Nguyễn Ngọc Hạnh vốn là thơ của những điểm chạm cảm xúc. Những bài thơ để lại ấn tượng là bài thơ giăng mắc được những điểm chạm ấy. Cảm xúc của ký ức, từ ký ức. Đôi lúc anh có triết lý thì cũng trên cái nền cảm xúc và nỗi hoài niệm đến cạn kiệt tâm can. “Khi chạm gót nẻo đời vô ngã/ Là tôi bước tới phía sau mình/ Chân trời mờ mịt còn xa lắm/ Cho tôi dừng lại để hồi sinh”. Thật không dễ để có thể tự “bước tới phía sau mình”, nếu người không “đi” trong nỗi suy nghiệm rất bất thường, và biết “dừng lại để hồi sinh”.
650 _aVăn học hiện đại
856 4 _uhttps://data.thuviencodoc.org/books/742/phoi-con-mua-len-chieu.jpg
_yCover Image
911 _aImport
999 _c740
_d740